Tôi hình dung cuộc vượt cạn thứ 2 của tôi giống như phim lãng mạn tình cảm. Tôi biến thành celeb trong show rặn đẻ với đèn đóm sáng choang và chục người vây quanh chỗ cần vây.
Tôi sẽ là một sản phụ xinh đẹp với 2 cái hắt xì hơi là con tọt ra, cả ekip sẽ vỗ tay đèn đẹt. Chồng tôi sẽ trào nước mắt và tôi thì cười mãn nguyên. Tiện thể chụp vài kiểu sống ảo đăng lên phây cho bàn dân thiên hạ xuýt xoa

Đấy là tôi tưởng tượng thế nhưng đời nó không như mơ, luôn làm tôi bất ngờ vl. Tưởng tượng giống phim tình cảm lãng mạn bao nhiêu thì thực tế nó gay cấn, ác liệt giống phim hành động bấy nhiêu các mẹ ạ
- Không phải cứ lần 1 rặn 2 phát phọt ra con nghĩa là lần 2 cũng thế
- Không phải mông to háng rộng, con nhỏ, ngôi thuận đã có thể đẻ được thường
- Không phải cả thai kỳ khỏe mạnh, làm việc như trâu như chó nghĩa là mọi thứ sẽ suôn sẻ đến lúc đẻ
Mọi bất ngờ nó chờ ở phần cuối …

Khi có cơn chuyển dạ, tôi bước lên bàn đẻ, đột ngột tim thai sụt, từ 140, 138, 60 và.. . không còn nghe thấy nữa... Không khí trở nên ngột ngạt.
Các kiểu thăm khám, thay đổi tư thế nằm, thở oxi không ăn thua, tim vẫn sụt mà không thể hiểu nổi lý do vì sao ( không bị dây quấn cổ, không có tiền sử bệnh gì).
Máy vẫn tút tút những tiếng gai người báo hiệu không thấy dấu hiệu của tim thai. Bác sĩ chỉ định chuyển mổ cấp cứu

Tôi không dám tin vào sự thật. Không thể nào mang thai 9 tháng 10 ngày tôi trở về công cốc được. Tôi không dám nghĩ đến điều xấu nhất, mồm chỉ tập trung “Nam mô a di đà phật”. Còn bác sĩ, tôi đoán họ đang căng như dây đàn. Biến chứng trong sản khoa nhanh và nguy hiểm. Ranh giới giữa việc trở thành ân nhân cứu người và tội đồ trong những tình huống như này chỉ mong manh như sợi chỉ. Chắc hẳn họ vô cùng áp lực.


Trong cơn hoảng loạn, bỗng dưng tôi lại thấy cơn gò, tôi hét lên “Bác ơi con cháu vấn sống, nó vẫn gò đây này, bác cứu con cháu với” .

Cả ekip chạy như bay chuyển tôi lên phòng mổ. bác sĩ mổ đã chờ sẵn. Tôi co người để chọc gây tê.
Đúng 1 giây sau khi chọc, toàn bộ phần dưới tê hết, tôi thấy rung rung lắc lắc phần dưới, bác sĩ hô: 1,2,3 ấn… PHỌT..
“oe, oe ,oe” Thằng bé con đỏ hỏn được lôi ra khỏi bụng khóc váng phòng. Cả ê kíp hét ầm lên “ Nó khóc rồi, sống rồi, mừng quá con ơi, phúc con to bằng cái đình”. Khi ấy, tôi mới cho phép mình được khóc. Tôi khóc to hơn cả con. Khóc vì tôi quá sợ hãi, quá hạnh phúc, quá kìm nén giờ mới dám bật ra. Bác sĩ vỗ về nhẹ nhàng. Nhìn thấy hình phản chiếu trên phần inox sáng choang của đèn mổ, tôi thấy mờ mờ máu me, mỡ, long phèo của mình đang được khâu khâu vá vá. Đầu óc bắt đầu mênh mông bồng bềnh thoát xác kiểu trip to the moon.Tôi lịm dần…

Sau trip to the moon, tôi trở lại mặt đất với hiện thực phũ phàng của cơn lạnh và run (tác dụng phụ của thuốc gây tê). Tôi ngọng méo cả mồm vẫn cố gọi được cho người thân “ố ơi, oon ẻ ong ồi”.
Bác sĩ vào thăm khám xong bác kể: “ Hôm nay phúc nhà cháu lớn quá nên các bác cũng được hưởng lây chứ không thì bác lại thành tội đồ với gia đình cháu. Mày thấy bác bẩy mươi tuổi rồi mà chạy thọt cả d..á…i cho kịp”

Tôi buồn cười quá cười rung cả bụng, lúc bấy giờ thấy nhói đau, à thế là đã có một vết sẹo mới trên người…

Sau hết thuốc tê là cả một ký ức kinh hoàng. Tôi không thể nào tưởng tượng nổi thế kỷ 21 rồi còn tồn tại cái thứ đau vkl như thế. Đau một cách KHỐN NẠN .
cũng may mà đẻ bên bảo sơn, bs kinh nghiệm. phòng đẹp thơm tho, các cô điều dưỡng cô nào cũng phúc hậu nhẹ nhàng như bà tiên chứ không chắc tôi đi đầu thai quá.
Nhớ lắm những giây phút tập đi, tập thở, tập cả …đánh rắm và cố gắng phải đi tiểu tiện cho bằng được. Nhớ lắm cái cảm giác chỉ muốn chết đi một lúc với đau t.ử c.ung, đau vết mổ, đau t.i, đau đuýt, đau đủ các thể loại trên đời.

Thi thoảng có đêm nằm mơ thấy mình đang rơi vào hố đen vô cực chới với, bỗng dưng có bàn tay nhỏ xíu xiu nắm lấy. Giật mình tỉnh giấc, thằng chó con đang thở phập phồng bên cạnh. Hóa ra nó troll cả nhà. Đầu nó đè lên dây rốn kẹp giữa xương chậu của tôi khiến cho tim loạn nhịp. Sư bố nhà nó ❤

 Mẹ Minh Châu